SHARE

Nàng lao vào vòng tay tôi, hôn tôi say đắm. Tôi không thể tin có sự thể này trên đời.

Bao nhiêu mối tình tan vỡ, tôi chán ngấy lũ con gái hám tiền, hám giai đẹp. Báo hiệu thảm họa khi con gái quy tình yêu ra thóc.

Bậc đàn anh từng dạy: Không giầu thì phải đẹp giai/ Không thông kinh sử thì dài pờ lây. Đàn ông chí ít phải có 1 tiêu chí thì gái mới theo. Câu sấm này hình như không chuẩn, đám con gái chỉ nhằm vào túi tiền, còn tiền còn gạo còn gái gú, hết tiền hết gạo gái gút bai. Tìm đâu ra một đứa con gái tìm chồng vì tình bây giờ nhỉ?

Tôi quyết định dựng một túp lều tranh bên đường quốc lộ, chăn mấy con vịt để tuyển người yêu. Cô nào yêu được tôi trong hoàn cảnh này thì sẽ cưới ngay, tình yêu đích thực.

Tôi cầm cờ xua vịt đi tán gái. Cứ thấy cô nào xinh xinh là lượn vào thả mồi, cô nào cũng chấp nhận làm quen và hứa hẹn. Không cô nào tin rằng tôi là thằng nhà quê chăn vịt. Một câu chung chung mà cô nào cũng nói: Anh khiêm tốn quá, em thích giai khiêm tốn, chắc anh có công ty vịt quay nổi tiếng thế giới phải không.

Chỉ tới khi tôi đưa các cô tới túp lều tranh có đám vịt đi trên sân thì tất cả đều lảng tránh, mấy điện thoại bắt đầu không liên lạc được.

Cuộc đời thật quá buồn, tôi nằm bẹp mấy ngày cho bỡ ức. Đời thật ngang trái, thời này yêu vì tình là một thứ xa xỉ quá sức tưởng tượng của loài người. Tôi mở chai rượu tây ngồi nhâm nhi ngẫm cái sự đời.

Cơn mưa xuân ập tới, lất phất lạnh, mùa yêu mùa cưới bắt đầu. Tôi hận đời mình vẫn cô đơn, bao giờ mới tậu đượcc ái chăn 37 độ C mà ôm đây. Vung tiền ra thể hiện thì nhanh thôi nhưng vô nghĩa lắm, yêu giả sống giả thử hỏi bền được bao lâu.

Thế rồi số tôi vẫn còn hên, một cô gái xinh đẹp như mộng đã gõ tấm mành túp lều vịt. Nàng xuất hiện như một thiên thần, nụ cười ấm áp làm bay hết hơi lạnh cuối đông. Kiếp trước nàng có nợ gì tôi không, hóa ra có sự đầu thai trên cõi trần gian.

Nàng lao vào vòng tay tôi, hôn tôi say đắm. Tôi không thể tin có sự thể này trên đời. Em bảo yêu tôi và muốn sống trọng đời với với tôi. Tôi quỳ xuống chân thiên thần mà thanh minh rằng tôi nghèo lắm, nghèo nhất làng này, chỉ có một túp lều tranh với một đàn vịt. Mỗi ngày chỉ đủ sức cho nàng ăn 1 quả trứng vịt luộc thôi.

Nàng cười khanh khách, cười như đười ươi:

– Anh yêu ơi, anh không nghèo đâu, sắp thành tỷ phú rồi. Bố em là cán bộ quy hoạch mà. Sắp mở rộng con đường này, đất nhà anh sẽ lên 150 triệu/1m2!