SHARE

Cho đi mà không kì vọng, cho đi mà không trông đợi, cho đi vì em biết đó là điều em muốn, nó làm em vui và khiến em trở nên có giá trị hơn, trong mắt anh, trong mối quan hệ của chúng ta.

Em luôn thắc mắc tại sao người ta cứ tự nguyện cho đi rồi sau đó lại phủ nhận tất thảy những điều mình làm là loại trách nhiệm ràng buộc và đầy khiên cưỡng. Hy sinh nghĩa là thế nào mà sao cả nhân gian này cứ luôn thi nhau ca tụng và hô hào về nó nhiều đến vậy. Rằng khi sinh ra làm phụ nữ, vốn đã thiệt thòi đủ đường, vậy mà từ nhỏ đến lớn đã luôn phải mặc định hai từ “hy sinh” hay “cam phận” ấy vào những phẩm chất cần và buộc phải có của người phụ nữ. Do em quá phóng khoáng trong suy nghĩ hay hiện thực này vốn đã khắc nghiệt ngay từ đầu?

Ảnh minh họa.

Em rất sợ, thực sự rất sợ, bất cứ việc gì mình cố gắng làm ngày hôm nay đều không phải là do em thực sự muốn nhưng em vẫn cứ cố gắng làm cho kì được. Nó khiến em kiệt quệ, mệt mỏi và áp lực hơn là cho em có được cảm giác hạnh phúc. Nỗ lực làm mọi thứ vì những người mình yêu thương mà hóa ra lại tự đẩy bản thân vào trạng thái như bị vắt cạn sức lực lẫn trí tuệ, liệu chẳng phải rất mâu thuẫn sao?

Sẽ có một ngày, em hiểu thấu được giá trị của sự cho đi hơn là sự hy sinh. Bởi em yêu thương anh nhiều đến mức chấp nhận cho đi nhiều hơn mình tưởng tượng. Cho đi mà không kì vọng, cho đi mà không trông đợi, cho đi vì em biết đó là điều em muốn, nó làm em vui và khiến em trở nên có giá trị hơn, trong mắt anh, trong mối quan hệ của chúng ta. Chỉ vậy thôi!

Dreamiie