SHARE

Cuộc sống hôn nhân với chị bây giờ luôn ngập tràn những trách nhiệm, lo toan… không hề thi vị như những gì chị tưởng tượng trước đó. Nhưng thay vào đó là trong lòng chị ngập tràn tình cảm ấm áp, hạnh phúc

Anh bảo, cuộc đời anh chẳng có gì quý giá bằng em và con. Câu nói ấy của anh khiến chị cảm động hết sức, bởi chị biết, anh không phải thuộc tuýp đàn ông thích nói lời hoa mỹ, lại càng không có ý “nịnh” vợ. Anh vốn khô khan, thực tế, trong khi chị lại là lãng mạn, nhạy cảm. Bởi thế mà sau một thời gian “góp gạo thổi cơm chung”, chị đã phải hy sinh ít nhiều những sở thích cá nhân để dung hòa cuộc hôn nhân của mình.

Ảnh minh họa.

Chẳng còn bản nhạc không lời nào tràn ngập căn nhà nhỏ vào mỗi sáng tinh mơ. Chẳng còn những luống hoa cúc vàng kim được trồng trong mảnh vườn nhỏ để chị nhìn ngắm mỗi khi hoàng hôn xuống. Chị không còn thời gian đâu để đọc những quyển tiểu thuyết ưa thích, không còn thời gian đâu để đi uống cà phê cùng với nhữngngười bạn thân tình… Thay vào đó là bây giờ, mới hơn 4g sáng chị đã lọ mọ bước ra khỏi giường, mắt nhắm mắt mở xuống bếp chuẩn bị thức ăn bữa sáng cho con, rồi vội vã chở con đến nhà trẻ. Còn mảnh vườn nhỏ trước nhà thì được ưu tiên trồng toàn những cây quất, cây chanh, hoa sò huyết… để dùng trị bệnh cảm mạo cho cả gia đình.

Những quyển sách của một vài người bạn thân gửi tặng từ thuở nào vẫn nằm im lìm trên gác tủ phủ đầy bụi, thay vào đó buổi tối chị phải tranh thủ đi ngủ sớm để còn thức dậy mỗi đêm khi con trai trở mình. Chị từ bỏ cả thói quen đi cà phê hàn huyên tâm sự với bạn bè, để lên mạng tìm đọc những tài liệu quanh việc nuôi con và chăm sóc gia đình…

Ảnh minh họa.

Cuộc sống hôn nhân với chị bây giờ luôn ngập tràn những trách nhiệm, lo toan… với gia đình, con cái, không hề thi vị như những gì chị tưởng tượng trước đó. Nhưng thay vào đó là trong lòng chị ngập tràn tình cảm ấm áp, hạnh phúc mỗi khi nhìn anh vừa cõng con trên vai, vừa nghêu ngao hát bài “Cả nhà thương nhau”; là mỗi khi cậu con trai bé bỏng cất tiếng gọi “mẹ ơi” vào mỗi sáng thức dậy, rồi chạy loanh quanh tìm mẹ khắp nhà hay đôi môi nhỏ xíu của con trai chu lại thơm vào má chị một tiếng rõ kêu; kể cả những khi chị ra khỏi nhà quên không mang theo chìa khóa, anh vừa càu nhàu, vừa vội vã chạy về để mở cửa cho chị. Hay khi chị tất bật với công việc cơ quan, anh dù làm mệt bở hơi ở công trường, vẫn giúp chị “giải quyết” đống chén bát dơ bừa bộn ở nhà, giặt quần áo cho cả nhà và tình nguyện thay chị đưa con đi học mỗi ngày… Với chị, hạnh phúc từng ngày luôn bắt đầu từ những điều giản dị như thế.

Diễn Vỹ