SHARE

Chẳng ai trưởng thành hay mạnh mẽ bẩm sinh.Tất cả đều là do từ một quá trình từ hạnh phúc đến đau thương. Những người từng đi qua trong đời ta đều có một ý nghĩa nhất định nào đó.

Những vết thương lòng sẽ dần trở thành kháng sinh để ta miễn dịch với tất cả những chông gai. Hãy đón nhận nó như một phần trong đời…

Tôi có một thói quen là khi một ngày trời đầy nắng thường đi lang thang và ngẫm nghĩ về cuộc đời mình,nghĩ về nhữg việc đã trải qua

Một vài lần tôi vô tình nhớ lại những việc không muốn nhớ, nhớ lại những người đã từng quên.

Trước đây,tôi vốn là một cô gái khá cứng ngắc và nguyên tắc ,đặc biệt là tình cảm. Luôn đặt ra cho mình những giới hạn, tiêu chuẩn để yêu một người như thế nào và mình sẽ không bao giờ làm thế này hay làm thế nọ như lũ bạn gái mềm yếu xung quanh.

Tôi – một cô gái từng rất lạnh lùng với những lời nói tán tỉnh và tỉnh táo trước tất cả những lần bị phũ phàng…rốt cuộc cũng đã phải từ bỏ những nguyên tắc mà cứ ngỡ chẳng thể di dịch được.

Đó là khi bạn gặp một người. Chỉ là một người xa lạ thôi. Khiến cả thế giới của bạn khuấy động. Mọi thứ xung quanh bạn chợt tự nhiên đủ đầy và tràn ngập màu hồng. Người đó khiến cho bạn có thể nghĩ đến và hát ngân nga câu tình ca. Người ta đem đến cho bạn biết bao nhiêu thứ mới lạ mà trước đó bạn chẳng từng nghĩ đến, vì người đó bạn có thể thay đổi cảm xúc của mình như thủy triều. Đó chính là yêu.

Rồi sẽ có một ngày, có một người đến làm chúng ta thay đổi hết các giới hạn của bản thân, sẽ có một người khiến ta không thể nghe nổi một bản nhạc sầu bi nào vì vẫn còn đang chìm trong nắng mới. Và… có thể….. cũng chính người đó sẽ khiến cho bạn nhớ mãi.. theo cách đau khổ nhất.

Tôi từng cố quên anh, cố quên hết những cảm giác tôi vừa kể.Cố quên luôn khoảng thời gian cay nghiệt mà tôi đã phải trải qua khi anh rời xa.

Lúc đó tôi tự hỏi sao mình không thể trở về như khi xưa, lúc chẳng có một ai khiến mình có thể tổn thương được. Phải chăng mình đã sai khi gặp anh, và vốn dĩ không nên trao đi trái tim của mình. Và sau một thời gian bình lặng tôi xác định suy nghĩ đó quả thật sai rồi.

Nếu được yêu lại tôi vẫn sẽ chọn anh, được đau lại, tôi cũng vẫn muốn được nếm trải cơn đau ấy. Có nó tôi đã biết trân trọng thời gian bình yên, biết rằng mình còn non nớt lắm. Sau đó tôi đã bỏ hết những cái mà tôi gọi là nguyên tắc mình đặt ra, lòng tự tôn hay khoảng cách gì đó vỗn dĩ đã được anh xé tan tất cả.

Tôi được tự do khóc, tự do níu lấy bàn tay anh. Tự do say xỉn và đau đớn. Chính nhờ một người xa lạ đi qua trong đời bạn mà bạn được nếm trải vô vàn cảm xúc. Người ta bỏ đi để lại cho bạn một vết thương rồi dần dần lành lặn trở thành vết sẹo trong tim. Một trái tim đầy sẹo không xấu xí đâu, nó đẹp lắm, cái đẹp của trưởng thành và bi thương.

Vì vậy đừng ngại bước tiếp, đừng ngại từ bỏ hay chùn bước trong cơ hội tiếp theo. Vốn dĩ… người ta sinh ra để nếm trải cơ mà. Hãy để ai đó bên cạnh bạn mãi mãi hoặc khiến bạn có trái tim mạnh mẽ hơn.

Tôi lại lang thang trên con đường khoác lên vai chiếc áo vàng màu nắng ấm áp. Nhớ lại những người mình đã từng cố quên….

St