SHARE

Anh ấy đã lừa dối em suốt một năm yêu nhau. Em luôn nghĩ cô gái ấy là bạn của anh cho đến ngày nhận được thiếp mời cưới, với tên của anh trong phần chú rể… >> Chuyện kể của một người thứ ba

Nhiều người sẽ nghĩ em quá ngây thơ, đến mức ngu ngốc mới không nhận ra sự lừa dối ấy. Có thể em đã quá yêu mà trở nên mù quáng. Yêu anh ấy, em chưa hề có tâm lý nghi ngờ. Đối với em anh ấy dịu dàng, chăm sóc. Thật ra cũng có những lúc em cần nhưng không có anh ấy ở bên, song rất ít thôi, tất cả đều được hợp thức hóa bằng lý do công việc.

Anh ấy là người tham vọng, bận rộn, không thể đến bên em vì còn nhiều việc phải xử lý đã trở thành lý do quá bình thường, em luôn cảm thấy chấp nhận được. Những lúc như vậy, anh ấy sẽ dỗ dành “bé ngủ đi nhé”, “bé đi shopping, đi bơi cho thư giãn đi”, “xong việc anh sẽ về”, và anh ấy luôn có mặt sau đó, đủ để xóa tan mọi giận dỗi, nghi ngờ, đủ để em cứ tưởng mình là người được yêu thương nhất.

Em từng gặp cô gái đó vài lần, anh nói cô ấy là bạn của anh – như bao người bạn khác. Em đã không để ý rằng anh ấy hầu như không để em và cô ấy có cơ hội nói chuyện với nhau lâu. Giờ em tin rằng cô ấy cũng nghĩ như vậy về em – một người bạn của anh như bao người bạn khác. Nhưng sự thật không phải vậy. Em là bạn gái của anh, hai người thậm chí đã đi qua giới hạn trong 1 năm yêu đương, tìm hiểu. Chỉ đến ngày cô ấy nhờ bạn chung đưa thiếp cưới cho em, em mới mơ hồ nhận ra. Có thể cô ấy cũng bắt đầu nhận ra mối quan hệ của em với anh, nên cố tình gửi thiếp cưới, bởi em và cô ấy, kỳ thực có quan hệ gì với nhau đâu mà mời.

Phản ứng đầu tiên của em là tìm anh để hỏi. Em ước gì anh nói, chỉ là trùng tên. Nhưng trên facebook cô ấy đã khoe ảnh cưới của hai người. Cả cô ấy và anh, bạn trai em – đều rạng ngời hạnh phúc. Anh không hề trả lời sự chất vấn của em. Đáp lại nỗi đau của em là sự im lặng, trốn tránh. Anh thậm chí không còn gặp em nữa, em điện thoại anh ấy cũng không nghe.

Quên mối quan hệ này đi để sống tốt hơn – em đã xác định rồi. Nhưng em không cam tâm việc mình bị biến thành kẻ thứ ba. Em và cô ấy, ai là người đến trước? Em muốn tìm gặp vợ sắp cưới của anh để nói chuyện một lần cho ra lẽ, biết đâu bản thân cô ấy cũng không biết anh thực sự là người như thế nào. Song làm vậy bây giờ, liệu có đáng không? Em trả đũa để có thể lại phải đối đầu với sóng gió hay chấp nhận ra đi, như một kẻ thua cuộc bẽ bàng?

H.Linh