SHARE

Trong ngày 8.4 tới, tại thành phố ngàn hoa Đà Lạt sẽ diễn ra đêm nhạc Trịnh Công Sơn với chủ đề “Thư tình gửi một người”, tưởng nhớ 16 năm ngày mất của cố nhạc sĩ tài hoa.

Chủ đề Thư tình gửi một người được BTC chương trình lấy từ quyển sách tổng hợp 300 bức thư mà cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn gửi cho bà Dao Ánh. Bởi ít ai biết được Dao Ánh chính là người đã gợi lên cảm xúc cho rất nhiều ca khúc nổi tiếng của Trịnh công Sơn: Tuổi đá buồn; Mưa hồng; Còn tuổi nào cho em; Như cánh vạc bay; Lời buồn thánh; Chiều một mình qua phố; Ru em từng ngón xuân nồng…

Những lúc Trịnh công Sơn đến nhà thăm Diễm; thì Dao Ánh còn là một cô bé; nhỏ hơn chị Diễm chừng 4, 5 tuổi. Cô bé Dao Ánh thường chạy loăng quăng theo chị. Không ngờ chỉ mấy năm sau, Dao Ánh trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, với khuôn mặt bầu bĩnh, dễ thương khác thường.
Sau khi biết chị mình không vượt qua được những ngăn cách, rồi chia tay Trịnh công Sơn – cô em Dao Ánh hết sức cảm thông- nên đã viết thư an ủi, chia sẻ với TCS. [nhờ em ruột TCS chuyển thư giùm.
Thư viết tay là những lời động viên + tình cảm thân thương của Dao Ánh dành cho chàng trai thất tình. Trong lúc chưa nguôi ngoai vết thương lòng, TCS cũng cảm động, viết thư trả lời- từ đó nảy sinh tình cảm.

Khi đó Dao Ánh là cô nữ sinh trường Nữ Đồng Khánh; còn TCS vừa tốt nghiệp trương Sư phạm Quy Nhơn, hiện đang dạy học ở Blao (Bảo Lộc/ Lâm đồng).

Chàng thanh niên TCS có dáng thư sinh, sống đơn độc trên một ngọn đồi, nơi đó quanh năm mây mù bao phủ. Niềm vui duy nhất của TCS là đón nhận những bức thư Dao Ánh từ Huế gửi tới. Có những lá thư đọc thuộc từng dấu chấm, dấu phẩy- rồi TCS còn cẩn thận gấp lại, để dưới gối ở đầu giường, để hy vọng gặp người tình yêu yêu dấu trong giấc mơ.
Về phần mình, TCS chia sẻ những ngày tháng hoang vu, buổi sáng thức dậy trong im lìm, cùng buổi tối ngắm trăng non[ lấp ló sau dẫy núi. Hình bóng duy nhất trong trái tim TCS khi ấy chỉ là Dao Ánh, nàng con gái trinh nguyên, với mái tóc dài, với một tâm hồn lá non cùng tiếng cười thật hồn nhiên!

Cuộc tình lãng mạn giữa Trịnh công Sơn + Dao Ánh kéo dài khoảng 4 năm, chỉ qua thư tình gửi cho nhau. Ai ngờ rằng Dao Ánh yêu Trịnh Công Sơn khi ấy mới 15 tuổi [đã trao đồi với nhau mối tình lang mạn qua vài trăm bức thư tình!.
Trịnh Công Sơn viết thư tay cho Dao Ánh hàng ngày, có ngày viết tới mấy lá, sáng, trưa, chiều, tối. Đi tới đâu, TCS cũng viết thư cho Dao Ánh- hoặc viết một ca khúc, TCS đều báo tin cho Dao Ánh, “Anh vừa viết xong một bản nhạc cho Dao Ánh’ Ru mãi ngàn năm’ ; ‘ Ru em từng ngón xuân nồng… “.
( thư viết từ Blao, ngày 26.2. 1965.)
Trong những bức thư gửi Dao Ánh, TCS luôn thể hiện nỗi nhớ thương da diết dành cho người yêu bé nhỏ, ” Anh nhớ Ánh, nhớ Ánh, nhớ Ánh; mà không nói được với ai. Như tiếng kêu của một loái kiến nhỏ. Làm thế nào Ánh nghe thấy … Ánh ơi ! Ánh ơi! anh trở về buổi trưa. mắt buồn … Rất mong thư Ánh mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi tháng, mỗi năm … “.

(trích thư TCS gửi Dao Ánh ngày 16.2. 1965.)
Sau gần 4 năm gắn bó, TCS biết rằng không thể mang lại cho Dao Ánh một mái ấm gia đình, như cô bé mong muốn; nên TCS chủ động chia tay, nhận hết lỗi về mình. Trong bức thư chia tay, TCS viết, ” Anh xin cảm ơn 4 năm ròng rã nâng niu tình yêu đó. Cũng xin cảm ơn những buổi đợi chờ thật dịu dàng không bao giờ còn có được …”
Năm 1975, Dao Ánh theo chồng sang Mỹ- và, không quên mang theo tất cả những kỷ vật đã có với Trịnh công Sơn. Từ những bức thư tình, bài hát viết tay của TCS…, những kỷ vật như cọng cỏ khô, chiếc lá ép đều được bà Dao Ánh nâng niu, gìn giữ như báu vật vậy. Tổng cộng có khoảng 300 bức thư viết tay [của Trịnh công Sơn gửi cho Dao Ánh.

(trích Thư tình gửi một người- nxb Trẻ tp. HCM , 2001.)

Những lá thư cuối cùng TCS viết cho Dao Ánh, là những ngày nhạc sĩ nằm trên giường bệnh. Vẫn là những lời an ủi thật dịu dàng, “Anh cố tìm những niềm vui nhỏ nhất trong cuộc sống bình thường là quý giá lắm rồi. Chúc Ánh một cái tết thú vị, dù chỉ một mình; hay, với người khác …”.
Những ngày TCS ốm đau, bà Dao Ánh từ Mỹ trở về chăm nom. Đồng thời bà cũng trao trả gia đình TCS khoảng 300 lá thư của nhạc sĩ TCS gửi cho bà, thời còn yêu nhau. Bà chia sẻ,
“… Trả lại những kỷ vật này cũng đồng nghĩa với tôi, là đang tự giết mình. Mấy chục năm qua, nhờ nó; mà tôi luôn cảm thấy anh Sơn lúc nào cũng ở bên cạnh. Nhưng, anh Sơn là của mọi người; nên, tôi không có quyền giữ nó cho riêng mình…” (…).
Dấu ấn độc nhất, có kể Xin trả nợ người , ca khúc của nhạc sĩ Trịnh công Sơn sáng tác là để dành riêng tặng người tình Dao Ánh- khi bà về Saigon vào 1993 – sau gần 20 năm xa cách.

Một Thế Giới